Chương 268: Phiên ngoại:Ẩn Nhất và La Tiểu Lục 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit+Beta: 明明

HÃnh ánh cà liÃn quan

Nào ngờ một màn này của nó toàn bộ rơi vào trong mắt Ẩn Nhất, nam nhân từ trước đến nay nghiêm túc nhìn thấy một mặt ngây thơ như vậy khóe miệng cũng nhiễm lên một chút ý cười.

Ẩn Nhất cũng không biết bản thân tại sao muốn làm việc như vậy, hắn từ nhỏ đượchuấn luyện thành ẩn vệ, lại ở trong đám ảnh vệ bộc lộ tài năng trở thành thủ lĩnh,theo Lục gia chinh chiến sa trường, vẫn luôn là người cẩn trọng.

Bị phân đến bên người Tả Thiệu Khanh hắn đương nhiên không muốn, cả ngày nhìn cả nhà Tả gia nội đấu giống như xem hí kịch, một chút cảm giác mới lạ cũng không có.

Cho nên Ẩn Nhất nhàm chán, nhưng hắn không thể làm gì với Tả Thiệu Khanh, cho nên đành phải coi La Tiểu Lục trở thành món đồ chơi nhỏ của mình, thỉnh thoảng trêu chọc nó, nhìn nó tức giận, cũng là trò tiêu khiển không tệ.

Nhìn thời gian, Ẩn Nhất lẩn đi, đi ra ngoài giải quyết vấn đề ăn cơm thuận tiện mang cho Tam gia một chút thịt, hạ nhân Tả gia xác thực quá đáng, cắt xén thức ăn Tam gia không nói, đồ ăn đưa tới không phải lạnh cũng chính là nửa sống nửa chính, rõ ràng là cố ý làm.

Ẩn Nhất được chủ tử ân cần dạy bảo dặn dò, nhất định phải chăm sóc kĩ lưỡng ba bữa cơm của Tam gia, cho nên mua thức ăn trở thành việc mỗi ngày hắn phải làm.

Từ Đinh Thực Hiên mang theo một con gà quay một phần xương sườn chưng lá sen, Ẩn Nhất một đường đi đến cửa hàng bánh ngọt chọn mấy phần bánh ngọt, hắn nhớ La Tiểu Lục thích ăn những cái này.

Trở lại Tả phủ, bữa trưa phòng bếp quả nhiên lại không đưa đến, tuy trước đó dạy dỗ một lão bà tên là Mã bà tử, phòng bếp đối với Tam gia để bụng, nhưng nhà này dù sao vẫn là ở trong tay Tiết Thị, lấy lệ mấy ngày lại quay về giống như trước.

Lúc Ẩn Nhất trở về phát hiện Tam gia đang đọc sách, La Tiểu Lục không có, hắn lặng lẽ đặt đồ ăn lên bàn, sau đó thì ẩn núp đến chỗ tối.

Lúc hắn cân nhắc cần hay không ra ngoài tìm La Tiểu Lục, thì nhìn thấy nó xách hộp cơm vào.

“Tam gia, những mụ la sát kia càng ngày càng quá đáng, hôm nay nói là hầm súp tổ yến cho ngài, thời gian đã muộn cho nên không kịp đưa đến, cái này coi như bỏ đi,kết quả cái gọi là tổ yến của bọn họ chỉ là một chút mảnh vụn, súp giống như nước,ngài không nhìn thấy, phần tổ yến của Đại gia đầy ắp, đều sắp chứa không nổinữa…”

La Tiểu Lục vào cửa đặt hộp cơm xuống bắt đầu lải nhải, Ẩn Nhất phát hiện, tiểu tử này có lúc dù cho không có người phản ứng cũng có thể vẫn nói tiếp, thật sự không biết nó sao có thể nói nhiều như vậy.

Ẩn Nhất làm ám vệ, nói tự nhiên là ít, một năm nói một câu cũng không thành vấn đề, cho nên thấy La Tiểu Lục người này lảm nhảm thì cảm thấy vô cùng hiếm lạ.

“Ồ, mặt chết kia về rồi? Còn may có hắn mỗi ngày mang thức ăn về, nếu khôngchúng ta không phải đói đến gầy.” La Tiểu Lục mở thức ăn trên bàn, lập tức một mùithịt thơm bay ra, nó vươn thẳng mũi ngửi ngửi, ngay ngất nheo mắt lại.

Con ngươi Ẩn Nhất nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kia, La Tiểu Lục tướng mạo bình thường, đứng chung một chỗ với Tả Thiệu Khanh căn bản không thu hút được ánh mắt người, nhưng Ẩn Nhất lại dễ dàng bị nó hấp dẫn.

Nó luôn cười nói, dù cho một khắc trước bị mình chọc giận điên, cũng không lâu lắm lại có thể cười nói chuyện với hắn, không hề mang thù.

Đợi nó bày đồ ăn xong, Tả Thiệu Khanh mới đặt sách xuống, đi qua tùy tiện ăn một chút lại trở về đọc sách.

“Gia, những bánh ngọt này ta có thể ăn sao?” Sau khi quan hệ của La Tiểu Lục và Tả Thiệu Khanh hòa hảo, cũng sẽ không cung kính như vậy với y nữa.

“Cái kia vốn chính là mua cho ngươi nha?” Tả Thiệu Khanh cười xấu xa nói.

Y cũng không quá thích những bánh ngọt ngọt ngấy này, hơn nữa vừa nhìn đậu xanh bên trong bánh thì biết chính là thứ La Tiểu Lục thích nhất, hiển nhiên không phải mua cho y.

“Sẽ không đi? Thật sự là cố ý mua cho ta?” La Tiểu Lục đút một miếng bánh ngọt vàotrong miệng, chạy đến dưới xà nhà ngẩng đầu hỏi: “Ẩn Nhất Ẩn Nhất, cảm ơn ngươimua bánh ngọt cho ta, mua ở đâu vậy? Ăn thật ngon.”

Ẩn Nhất thấy bộ dáng hai má nó phình lên ra sức liều mạng nhấm nuốt, cực kì giống sóc con, giữa lông mày cũng trở nên dịu dàng, tuy không lên tiếng, lại âm thầm quyết định sau này mang cho nó nhiều một chút.

La Tiểu Lục không nghe thấy trả lời có hơi thất vọng, chẳng qua tính cách nó lạc quan, ăn rồi lại ăn ném Ẩn Nhất đến sau đầu.

Cuộc sống của La Tiểu Lục chính là cảm kích và phẫn hận với Ẩn Nhất mà vượt qua, nó vừa cảm kích Ẩn Nhất mua đồ ăn cho nó, vừa ghi hận hắn thỉnh thoảng trêu cợt nó, khổ và vui sướng cùng tồn tại.

“Ẩn Nhất, không phải ta nói ngươi, nhìn ngươi tuổi không nhỏ, lại vẫn là thị vệ nho nhỏ, ngươi chẳng lẽ không nên tự kiểm điểm bản thân một chút sao?” La Tiểu Lục lần nữa cầu Ẩn Nhất giúp, cười đến so với bông còn sáng lạn hơn.

“Vậy ngươi có biện pháp hay gì?”

“Làm hạ nhân quan trọng nhất chính là phỏng đoán tâm tư chủ tử, mọi người lấychủ tử làm đầu, chủ tử nói hướng đông tuyệt đối không thể đi tây, Tam gia nhà tahiện tại coi như là chủ tử của ngươi đi?”

Ẩn Nhất híp mắt gật đầu.

“Chính là, việc này nếu là chủ tử dặn dò, vậy ngươi giúp ta không phải vừa vặn tỏ rõ lòng trung tâm với chủ tử sao? Một khi được chủ tử ưu ái, sau này còn sợ thiếu chỗtốt của ngươi?”

“Nói đến nói đi đều là vô ích, đổi một chút chỗ tốt thực tế… không bằng…ngươi đồng ý một điều kiện của ta.”

La Tiểu Lục không chút nghĩ ngợi liền gật đầu: “Được, nói đi, điều kiện gì?”

La Tiểu Lục một câu nói thì bán mình đi.

“Đợi sau khi việc thành lại nói cũng không muộn.” Ẩn Nhất đôi mắt có thần nhìn bộ dáng không tim không phổi của nó, trong lòng có một dòng máu ấm chảy qua, hắn nghĩ, hắn có lẽ biết mình muốn cái gì.

La Tiểu Lục vẫn luôn biết Ẩn Nhất không phải người tốt, lại là lần đầu tiên biết hắn tim đen tay đen, tính kế người so với Tam gia còn ác hơn, thấy một nữ nhân chặn Tả đại gia lại, La Tiểu Lục chỉ có thể ở trong lòng vì gã ta mặc niệm.

Việc xử lý rất đẹp, Tam gia cũng đậu trạng nguyên, La Tiểu Lục cả ngày đi đường đều mang theo tiếng gió, đối với hạ nhân Tả gia vênh mặt hất hàm sai khiến, làm tốt việc cáo mượn oai hùm.

Đảo mắt Tam gia sắp xuất giá, La Tiểu Lục lúc biết tin tức này nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói thật, nó không thích cảm giác sống ở Tả phủ, dù là hiện tại không ai dám đắc tội nó, nó vẫn không thích, xem ra cuối cùng sắp giải thoát rồi.

Phụ mẫu người nhà La Tiểu Lục lúc trước cũng không cùng lên kinh, mà là ở lại lão trạch trấn Vưu Khê, La Tiểu Lục lúc đó cầu Tả Thiệu Khanh, xem có thể hay không đón cả nhà ra ngoài.

Tả Thiệu Khanh phương pháp trực tiếp nhất, để cho Ẩn Nhất lén lấy văn tự bán mình của cả nhà La gia ra, nếu không có văn tự bán mình, bọn họ muốn đón người La gia đi dễ như trở bàn tay.

Ngày hôm đó thái độ của La Tiểu Lục đối với Ẩn Nhất vô cùng tốt, nịnh nọt cười nói: “Ẩn Nhất ngươi giỏi nhất, ngươi đã giúp ta, ân oán trước kia của chúng ta xóa bỏ như thế nào?”

Vẻ mặt Ẩn Nhất bỗng dưng lạnh lẽo: “Xóa bỏ?” Ý là muốn xóa bỏ thiếu nợ lẫn nhau sao?

“Đúng vậy đúng vậy, ngươi nhìn ngươi gần đây bắt nạt ta không ít, ta cũng khôngbáo thù, ngươi cũng không tức giận lắm phải không?”

“Đó là ngươi không thể báo thù?” Mỗi lần nghĩ đến bộ dáng La Tiểu Lục xiên eo ngẩng đầu vù vù nhìn qua xà nhà, Ẩn Nhất cảm thấy rất thú vị.

“Ách, mặc dù nói như thế, nhưng sau này chúng ta chính là người một nhà, cũng nên giúp đỡ lẫn nhau mới phải.”

“Người một nhà?” Ẩn Nhất trong lòng lay động, độ ấm lại lần nữa tăng lên.

“Đúng vậy đúng vậy, ngươi xem, Tam gia sắp gả cho Lục gia, sau này chúng ta đều làhạ nhân phủ Trấn quốc công, không phải người một nhà sao?”

“A?” Ẩn Nhất ý tứ hàm xúc không rõ trả lời một chữ, trong lòng có chút hụt hẫng.

Chẳng qua không liên quan, bọn họ có rất nhiều thời gian, hắn sẽ làm rõ bản thân là muốn cái gì.

Sau khi văn tự bán mình đến tay, La Tiểu Lục cũng không đón phụ mẫu đến kinh đô, mà là cho tiền thay bọn họ mua nhà mua ruộng, coi như là tận đạo hiếu.

Cuộc sống ở phủ Trấn quốc công quả nhiên tốt đẹp như nó nghĩ, La Tiểu Lục thăng chức, trở thành quản sự trong viện tử Tam gia, tuy còn không phải tổng quản một phủ, nhưng tốt xấu dưới tay có người.

Thực tế trong viện tử Tam gia còn có bốn đại nha hoàn xinh đẹp như hoa, tùy tiện một người cũng có thể câu đi hồn nó, cả ngày làm việc chung với những người này, La Tiểu Lục miễn bàn có bao nhiêu đắc ý.

Nếu có thể cưới được một người trong đó... khửa khửa, đời này hoàn mỹ rồi.

Đáng tiếc mộng tưởng rất đẹp, hiện thực lại rất hố người.

La Tiểu Lục nhìn Ẩn Nhất từng bước đến gần, túm chăn kêu: “Ẩn… Ẩn Nhất, ngươi nửa đêm chạy đến phòng ta làm gì? Ngươi bây giờ không phải là ám vệ, không cần hơn nửa đêm chạy đến dọa người chứ?”

Ẩn Nhất đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn phẫn nộcủa nó, khóe môi nhếch lên nói: “Ta là tới thu hồi khế ước.”

“Cái gì… khế ước gì?”

“Ngươi không nhớ ngươi còn nợ ta một điều kiện sao?”

La Tiểu Lục nghĩ, xác thực có chuyện như vậy, vì vậy nhẹ nhàng thở ra: “Hóa ra là chuyện này, ta còn cho rằng là chuyện lớn gì, ngươi nói đi, chỉ cần ta có thể làm được, lại không vi phạm lương tâm đ*o đức, ta nhất định làm được.”

“Được, đây chính là ngươi nói.” Trong bóng tối, La Tiểu Lục không phát hiện trong đôi mắt Ẩn Nhất tinh quang lưu chuyển.

“Ừ, đương nhiên, một chút chữ tín vẫn phải có.”

Ẩn Nhất ngồi đến bên giường, một tay sờ lên dấu đỏ bởi vì La Tiểu Lục ngủ đè ra.

Lúc ngón tay lạnh như băng chạm đến da thịt ấm áp, hai người đồng thời run rẩy.

“Ngươi làm gì?”

“Ta không phải vừa mới nói sao… ta là đến thực hiện hứa hẹn…”

La Tiểu Lục hãi hùng khiếp vía, đẩy tay của hắn ra: “Vậy ngươi nói đi.”

“Ta muốn ngươi.”

“…” La Tiểu Lục nhất thời không thể hiểu được ý nghĩa ba chữ kia, trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.

“Ta muốn ngươi.”

“Cái gì?”

“Không nghe rõ sao? Ta đây lại nói một lần, ta muốn ngươi, chỉ đơn giản như vậy?”

Đơn giản? Đơn giản cái rắm. La Tiểu Lục lập tức bùng nổ, nắm đấm đập đến mặt Ẩn Nhất.

Lúc nắm đấm sắp đụng đến Ẩn Nhất bị đối phương chụp lại, bàn tay dày rộng bọc lấy nắm đám của La Tiểu Lục, một lạnh một nóng, xúc cảm tươi sáng.

“Ngươi khốn nạn, ngươi rõ ràng đã từng nói sẽ không phải chuyện khó xử ta, hơnnữa cũng ở trong phạm vi năng lực của ta.”

“Này không ở trong phạm vi năng lực của ngươi sao? Ngươi chỉ cần ngoan ngoãnnằm là được.”

La Tiểu Lục vừa thẹn vừa giận, không nghĩ tới Ẩn Nhất sẽ dùng loại biện pháp này nhục nhã nó, nó nhấc chân đá về phía Ẩn Nhất: “Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ, ngươi muốn tìm nam nhân thì đi tiểu quan quán, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”

Coi nó thành loại người gì? La Tiểu Lục lập tức tủi thân, hốc mắt cũng đỏ lên.

Ẩn Nhất dùng lực kéo, ôm La Tiểu Lục vào trong ngực, ôm chặt nó, trầm giọng nói: “Không, ta chỉ muốn ngươi.”

“Không có cửa đâu.” Nước mắt La Tiểu Lục ầm ầm rớt xuống, khàn giọng quát.

Ẩn Nhất điểm huyệt nó, đặt người xuống giường, chống lại hai mắt hoảng sợ của nónói: “Ta đã nói, ta là tới thực hiện khế ước, ngươi không có quyền cự tuyệt, hơnnữa… ta chỉ muốn ngươi.”

La Tiểu Lục chống lại ánh mắt hắn, lần đầu tiên từ trong đôi mắt sâu lắng này nhìn thấy ánh sáng không giống, đó là một loại độ sáng khiến cho lòng người sợ hãi, lại khiến cho tim nó đập như trống, mặt đỏ tới mang tai.

“Ta…” Nó muốn mở miệng giải thích, muốn nói mình không đồng ý, nó cảm thấy bản thân không thể nào thích nam nhân, nó rõ ràng nên thích nữ nhân mới đúng.

Lời còn chưa nói xong, trên môi bị một đôi môi lạnh buốt phủ kín, một khắc này, La Tiểu Lục cả người đều nóng lên, xấu hổ có, tức giận có, ngượng ngùng có, chính là không có buồn nôn.

Nụ hôn này dần dần sâu thêm, hai người gắn bó kề nhau, đầu lưỡi quấn quýt lẫn nhau, vậy mà thoải mái nói không nên lời.

Lúc hai người tách ra, La Tiểu Lục thở hồng hộc, hai gò má đỏ hồng, giống như uống say, đôi mắt mơ mơ màng màng nhìn Ẩn Nhất, ánh sáng rực rỡ chớp động mê hoặc người.

Ẩn Nhất thấy nó không bài xích, lại không tiếp tục kìm nén dục vọng của bản thân, xé ra quần áo của nó đè lên.

Hắn giải huyệt đạo của La Tiểu Lục, đối phương lại giống như không hề biết, vẫn nằm không nhúc nhích, cho đến khi bị Ẩn Nhất hôn đến không thở được mới nhấc hai tay lên đẩy ngực Ẩn Nhất.

“Ngươi…”

“Hư…đừng nói, nhắm mắt lại…”

La Tiểu Lục không biết bị ma chướng gì, vậy mà thật sự nghe lời nhắm mắt lại, cảm nhận độ ấm trên da thịt người nọ truyền đến càng ngày càng cao, hưởng thụ sung sướng do bàn tay thô ráp kia mang đến, dần dần trầm luân.

Ngày hôm sau lúc tỉnh lại, La Tiểu Lục sâu sắc hối hận, nó không biết bản thân làm sao sẽ làm ra loại chuyện này, thân thể không chỗ nào không đau, mà chết tiệt người khởi xướng kia nhưng lại không biết tung tích, La Tiểu Lục vừa đau lòng vừa tức giận.

Lúc Ẩn Nhất bưng đồ ăn vào, La Tiểu Lục đang đỏ mắt ngồi ngây ngốc ở trên giường, lúc nhìn thấy hắn vớ lấy gối ném về phía hắn.

Ẩn Nhất hơi nghiêng người né đi, nhịp chân vững vàng đi qua: “Đói bụng không, trước ăn một chút, ăn xong ta bôi thuốc cho ngươi.”

“Bôi…bôi thuốc gì?”

“Tối hôm qua có chút quá mức, ngươi không phát hiện mình bị thương sao?”

La Tiểu Lục đờ ra một lát mới hiểu được hắn nói bị thương là chỗ nào, mặt vèo một cái đỏ lên, ngay cả cổ lộ ra ngoài cũng đỏ thành một mảnh.

Ánh mắt Ẩn Nhất tối lại, đặt đồ ăn lên ghế nhỏ bên cạnh, đút cho nó ăn hết bát cháo: “Ta hỏi Tam gia, y nói mấy ngày này ngươi phải ăn thức ăn lỏng.”

“Khụ khụ…ngươi vậy mà lấy việc này đi hỏi Tam gia?” Bàn tay La Tiểu Lục đập lênmặt Ẩn Nhất, thẹn quá hóa giận.

Ẩn Nhất cũng không phản kháng, một tát kia với hắn mà nói giống như gãi ngứa.

La Tiểu Lục đánh xong ngược lại bình tĩnh lại, nó vẫn cho rằng Ẩn Nhất chỉ yêu cầu cùng nó làm tình một lần, sau này vẫn là tất cả lại như cũ.

Nhưng chuyện này hắn vậy mà để cho Tam gia biết, khẳng định không thể coi như không có chuyện gì xảy ra, nghĩ đến tối hôm qua Ẩn Nhất từng nói câu kia, La Tiểu Lục mặt đỏ tới mang tai cúi đầu.

Những ngày tiếp theo, hai người bảo trì loại quan hệ không rõ ràng này, ở trước mặt người ngoài vẫn là hai người không có liên quan với nhau, chỉ là mỗi đêm, Ẩn Nhất vẫn luôn ẩn hiện trong phòng nó.

Nó cho là bọn nó đời này có lẽ phải trải qua như vậy, nó cũng không mong đợi có thể nở mày nở mặt xuất giá giống như Tam gia, phi phi, nó là nam nhân, mới không thèm lấy hay không lấy chồng.

Chỉ là không ngờ đến, Ẩn Nhất ở trước mặt mọi người quỳ gối trước mặt Tam gia, nói yêu cầu cưới nó, La Tiểu Lục rõ ràng cảm nhận được, trong lòng mình là hưng phấn nhiều hơn ngượng ngùng.

Tuy không phải cưới hỏi đàng hoàng, tuy đoạn nhân duyên này không cách nào được quan phủ thừa nhận, mặc dù chỉ là hình thức, nhưng La Tiểu Lục đã rất thỏa mãn.

Nó cả đời này đều nhớ kĩ hôn lễ ngày đó, nó mặc quần áo đỏ rực, nhìn nam nhân kia cưỡi tuấn mã chậm rãi đi đến, hướng nó vươn tay, kiên định dắt nó đi vào hỉ đường.

Bái thiên địa, đi vào động phòng, bọn nó hoàn thành hình thức phu thê bình thường nên có, đêm hôm đó, nó vuốt vết sẹo trên thái dương của Ẩn Nhất, nhỏ giọng nói: “Ẩn Nhất, sau này ngươi là của ta, đời này đều là của ta.”

“Ừ, ta là của ngươi, đời này đều là của ngươi…”

Nến đỏ chiếu rọi, màn gấm buông xuống, trên chăn hỉ cổ uyên ương quấn quýt nhau, dưới chăn hỉ che giấu cảnh xuân trong phòng.

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!